Thư con viết trọng cha, kính mẹ
Với tấm lòng nhỏ bé thơ ngây
Bởi dâu con được thế này
Thảy do phụ mẫu tháng ngày chắt chiu.
Trước kính Chúa rồi yêu con dại
Mẹ cùng cha chẳng ngại gian nan
Tinh sương cho tới chiêu tàn
Đôi vai nặng gánh nguyện an nỗi nhà.
Bữa mẹ nói cha xa chừng tháng
Rồi một mình cáng đáng trăm "khâu"
Nhiều khi quên cả chải đầu
Đơm đơm, bới bới kịp tầu đi thăm.
Nhìn cha đó khôn cầm òa khóc
Mảnh áo thô lở tróc trơ xương
Lơi tay con bệt ra đường
Mẹ đưa nón chắn niềm thương bộc trào!
Giờ thăm nuôi ồn ào một lúc
Cả đôi bên sức lực còn đâu
Cha thời lầm lủi cúi đầu
Mẹ,con đôi mắt đỏ ngầu quay ra...
Từ ngày ấy, nay đà băm mấy
Dẫu lớn khôn biết lấy chi đền?
Những mong khấn nguyện ơn Trên
Hầu cha với mẹ sống bên nhau hoài.
Riêng con dấu ấn không phai!
tth